Sự xuất hiện của vi khuẩn ăn nhựa mở ra phương thức tái chế rác dựa vào tự nhiên, nhưng tốc độ xử lý chậm, cùng mối lo ngại rò rỉ vi khuẩn biến đổi gene ra môi trường.
Đầu tháng 8, hơn 200 quốc gia bế tắc trên bàn đàm phán về một hiệp ước nhựa toàn cầu tại Geneva, Thụy Sĩ.
Ở nước láng giềng, Carbios, doanh nghiệp tái chế nhựa dựa vào vi khuẩn, đã đặt một chân vào chuỗi cung ứng sợi nhựa tái chế của "ông trùm" lốp xe Michelin. Họ là doanh nghiệp Pháp, đi đầu trong lĩnh vực tận dụng vi khuẩn ăn nhựa, với phụ phẩm sau xử lý là vật liệu mới, có chất lượng tương tự nhựa nguyên sinh - loại sản xuất lần đầu, chưa qua tái chế.
Vi khuẩn ăn nhựa lần đầu được công bố trên tạp chí khoa học vào năm 2016, bởi nhà khoa học Kohei Oda, giáo sư tại Viện Công nghệ Kyoto (Nhật Bản), cùng cộng sự, được đặt tên Ideonella sakaiensis.
Loại vi khuẩn này tiết ra một enzyme đặc biệt, được gọi là PETase để tiêu hóa nhựa, đồng thời thải ra ethylene glycol và terephthalic acid (các monomer), tiền chất tạo ra vật liệu mới với chất lượng tương đương nguyên sinh. Số lần tái chế nhựa theo phương thức này là vô hạn.
Phát hiện này mở ra chương mới cho các nghiên cứu xử lý, tái chế nhựa dựa vào vi khuẩn, trong bối cảnh phương thức tái chế hiện chủ yếu là cơ học, gồm các công đoạn cắt nhỏ, nghiền, cắt đứt cấu trúc sợi tạo nên nhựa. Phương thức này khiến chất lượng giảm dần, chỉ có thể tái chế được vài chục lần.
Từ sau phát hiện của Oda, nhà khoa học, chính phủ các nước phát triển, tổ chức quốc tế, doanh nghiệp, gồm Carbios, đều tìm cách thúc đẩy phương thức tái chế này, kỳ vọng ngành tái chế nhựa tiên tiến sẽ đạt 200 tỷ EUR (hơn 235 tỷ USD) vào năm 2050.